1. Hãy bắt đầu bằng hồ Xuân Hương vậy, tấm gương phẳng lặng giữa lòng thành phố cho hàng thông xanh soi bóng.


2. Không thể quên tình tự với rừng thông Đà Lạt. Nắng hàng thông, nắng mới lên không biết có giống như nắng hàng cau nơi thơ Vỹ của Hàn Mặc Tử không nhỉ?



3. Và giờ thì đến hoa, tất nhiên. Hoa Đà Lạt muôn đời vẫn thế: nồng nàn, thắm tươi, mời gọi. Gọi rằng: "Ai lên xứ hòa Đào, đừng quên mang về một cành hoa...".

4. Nét nhộn nhịp của sớm mai cũng rất Đà Lạt, nhẹ nhõm và đáng yêu biết bao...
Là những người thong dong tản bộ trên những lối đi xanh...

Là đôi vợ chồng say sưa giúp nhau làm ấm phận người...

Là một chú ngựa lặng yên ngẫm ngợi về một ngày tiếp theo trong kiếp ngựa...

Và, hỡi ôi! Những cánh tay sắt, những cái đầu sắt, sát thủ của màu xanh Đà Lạt. Liệu có còn không những sớm mai Đà Lạt quyến rũ lòng người...

Dalat, 6/2012
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét