
Hoặc
cái bản mặt mình rất dễ ăn hiếp, hoặc thiên hạ đang ngày càng trở
nên quá hằn học hận thù, hơn một tá lần mình bị người ta dọa đập.
May là chưa có lần nào đầu rơi máu chảy.
Sáng nay cũng thế vừa
phóng ra đường thì gặp ngay một trự đang phi như điên trên dốc xuống.
Nếu hắn không thắng xe đến cháy đường thì chẳng biết chuyện gì sẽ
xảy ra. Đang vội nên mình vù đi luôn, kịp nghe hắn tuôn ra một tràng gì đấy, chắc lại bài ca không quên như
mọi lần: mang má (mẹ, mạ) ra hành lạc (?) hoặc giới thiệu vài bộ
phận cơ thể đàn ông đàn bà.
Cảm giác có xe đuổi
theo, mình chạy chậm lại sát vào lề. Quả nhiên, anh hùng xa lộ cúp
đầu chặn xe mình. Dưới cái nón bảo hiểm hơi quá khổ là một bộ mặt
vô cùng giận dữ, quả ria mép run lên bần bật theo nhịp bài ca không
quên lúc này lại được cất lên rất mực thống thiết.
Cũng
như mọi lần, mình ngồi yên trên xe và im lặng quan sát. Hắn nhảy
xuống xe, phía sau bộ đồ rằn ri và đôi ủng bê bết bùn đất kia là
một sinh vật khẳng khiu đang hoa chân múa tay rất khẩn trương. Có điều
lạ, khi ai đó nổi điên dọa dẫm là mình lại thấy rất bình tĩnh, hắn
càng điên thì mình càng bình yên, thậm chí là buồn cười.
Bác
Jesus bảo "Nếu người ta tát vào má bên phải thì con hãy đưa nốt
má bên trái cho hắn". Chả biết mình đã đạt được nội lực thâm
hậu làm vậy chưa, có điều nếu gã kia vả vào má phải mình thì không
có gì bảo đảm chắc chắn rằng mình sẽ không thụi lại hắn bằng tay
trái.
Chừng
như thấm mệt, với lại sao thấy đối tác chả phát biểu gì, lại cứ
ngồi yên quan sát lặng lẽ thế, thông cảm thế, sinh vật giận dữ bỗng
chùng xuống. Đúng thôi, ai lại thèm wánh cái ngữ không dám nhúc
nhích, sẵn sàng ngã bổ chửng ra đường theo trường phái Lão Tử kia,
sư bố thằng nào không khua khoắng với ông nhá.
Cuối
cùng, lại cũng như mọi lần, vị anh hùng xa lộ đáng kính lên xe rồ
máy phóng đi, không quên vứt lại vài bộ phận đàn ông đàn bà và nhận
câu nói đầu tiên từ tận đáy lòng đối tác: "Xin lỗi bác".
Hòa
bình muôn năm!
***
Trong võ đường Nghĩa Dũng Không Thủ, hóa
ra mình là người ít va chạm nhất, ngoài những trận đấu chí chết với
huynh đệ thì hầu như chưa có trận nào đụng độ ngoài đường. Không như
sư huynh Lê Thanh
Phong, mới học trò cấp 3 đã khét tiếng giang hồ đường phố, choảng
nhau tét đầu tóe máu là chuyện thường.
Thực ra thì cũng
có nhiều lần mình suýt lâm trận nhưng rồi mọi thứ lại qua đi bình
yên như chưa hề có chuyện gì. Nhớ như in một lần đi cùng Sư phụ mình,
võ sư Nguyễn Văn Dũng, lúc mình còn là sinh viên sư phạm Huế. Lần ấy
Thầy chở mình trên chiếc xe đạp đi vào Đại Nội có việc gì đấy. Xe
đi qua cửa Thượng Tứ, thầy trò đang say sưa trò chuyện thì có hai
thằng chọi con ngồi trên chiếc honda dame phóng ào ra từ đường hẻm
suýt húc vào bánh trước xe đạp. Trông hai thằng chọi ra dáng dân chơi,
tóc dài râu rậm rất dữ dằn. Sai phè ra đấy, đã không xin lỗi thì
chớ lại còn dùng lời lẽ rất thô lỗ chửi bới Thầy mình.
Không thẳng học trò
nào còn có thể nhịn được trong tình huống như thế. Mình nhảy xuống,
bước tới, ước lượng sẵn vài quả téken hay mae geri làm quà. Cảm
giác bị một lực cản như bức tường, thì ra Thầy dang tay cản mình
lại. Thong thả gạt chân chống, Thầy bước tới ân cần vỗ vai hai đứa,
thân thương như bố nựng con, kèm với lời xin lỗi "chú xin lỗi hai
cháu nha". Vẫn thong thả, Thầy lên xe và ra hiệu cho mình đang
đứng như trời trồng :"ta đi em hè".
Thú thật là lúc
ấy mình chả hiểu chuyện gì. Lên xe, Thầy mới nhẹ nhàng: "quá
đơn giản khi em hay thầy nện cho mấy đòn hạ gục hai đứa kia. Nhưng đó
không phải là cách giáo dục con người. Thầy tin rằng hai đứa đó sẽ
thay đổi". Chả biết hai thằng chọi kia có thay đổi hay không, có
điều xe đi khá xa ngoái lại mình vẫn thấy hai đứa đứng nhìn theo.
Chuyện ấy gây ấn
tượng thật sâu đậm với mình mãi đến bây giờ. Mọi lời giảng giải
chỉ là mớ lí thuyết, không có bài học nào giá trị cho bằng chính
người học tham gia vào trải nghiệm thực tế. Mình "thoát" cả
tá vụ suýt đổ máu cũng vì những gì đã được khai thị bằng chính
ứng xử của Thầy.
Tiếc thay, những
bài học nhân ái ở đời như thế đang dần mai một, nhường chổ cho giành
giật, hận thù lên ngôi. Chùa chiền vẫn được dựng lên, thiên hạ vẫn
nhắm nghiền mắt tụng lời Phật dạy "Lấy oán báo oán, oán ấy
chất chồng; lấy ân báo oán, oán ấy tiêu tan". Thế rồi bước ra
khỏi cổng chùa đâu lại vào đấy, người ta sẵn sàng dùng mã tấu dao
găm "nói chuyện" với nhau chỉ vì một va quệt nhỏ.
Đức Phật từng bị
một người Bà la môn nhổ vào mặt khi Ngài đang hoằng pháp. Đám đệ tử
của Phật chỉ muốn giết chết kẻ hỗn xược kia, trong khi Ngài thong
thả lau mặt và với một tình yêu vô lượng Ngài hỏi :"Nhà ngươi
còn điều gì muốn nói nữa không?". Cái đức cảm hóa ấy đủ biến
một kẻ xấc xược trở thành đệ tử thuần thành nơi cửa Phật suốt
đời.
Nếu
những bài học yêu thương tha thứ còn vắng bóng trên quả đất này thì
nhân loại chỉ còn cách dìu nhau qua bên kia thế giới, Hòa bình chỉ
là một khái niệm phù phiếm, xa vời...
