Thứ Tư, 17 tháng 7, 2013

SUY NGẪM 4: TÌNH YÊU - TÌNH DỤC - THIỀN ĐỊNH



1. TÌNH YÊU - THIỀN ĐỊNH


   
     Rất dễ để suy nghĩ về tình yêu. Rất khó để có thể yêu thương. Rất dễ để yêu thương Chúa Phật, yêu thương toàn nhân loại. Khó khăn thực sự là: yêu thương một cá nhân nào đó, rắc rối sẽ xảy ra khi bạn đối mặt với một người chân chính.
     Anh ta sẽ không trở thành nô lệ của bạn và bạn cũng sẽ không trở thành nô lệ của anh ta. Đó là nơi rắc rối xảy ra. Nếu bạn chấp nhận làm nô lệ của anh ta hoặc nếu anh ta chấp nhận làm nô lệ của bạn, rắc rối sẽ không xảy ra. Rắc rối xảy ra vì không ai chấp nhận đóng vai trò nô lệ: mỗi người là một cá nhân độc lập, nhân loại là sự tự do.
     Chính mối quan hệ đưa bạn đến với những tình huống mà rắc rối xuất hiện ở đó. Thiên hạ bắt đầu tìm lối thoát. Ở phương Đông nhiều người đã tìm cách trốn chạy, chỉ vì họ nhận thấy những khó khăn rắc rối trong mối quan hệ này. Họ bắt đầu phủ nhận tình yêu của họ, cự tuyệt tình yêu của họ. Họ trở thành những người không có tình yêu và họ gọi đó là sự không lưu luyến. Dần dần họ trở thành những người vô cảm. Tình yêu gần như biến mất ở phương Đông và chỉ còn lại sự thiền định.
     Thiền định có nghĩa là bạn cảm thấy tốt trong sự đơn độc của bạn. Thiền định có nghĩa là bạn chỉ có mối quan hệ với chính mình. Dĩ nhiên lúc này bạn có thể tránh được chín mươi phần trăm rắc rối - nhưng bạn phải trả giá đắt. Bạn sẽ gặp ít rắc rối hơn. Người phương Đông ít lo lắng hơn, ít căng thẳng hơn, với đôi mắt nhắm nghiền. Và dường như họ thấy hạnh phúc với việc này. Nhưng niềm hạnh phúc này thực ra cũng chẳng khác nào cái chết. Niềm hạnh phúc của họ cũng chỉ là một niềm vui bé nhỏ.
     Cùng lắm thì bạn có thể nói rằng đó không phải là sư bất hạnh, cứ như thể bạn nói rằng bạn khỏe mạnh vì bạn không mắc bệnh. Nhưng đó không phải là sự khỏe mạnh. Sự khỏe mạnh phải mang dáng dấp của sự thăng hoa  - chứ không phải sự vắng mặt của bệnh tật. Nếu nói theo cách đó thì ngay cả một xác chết cũng khỏe mạnh vì nó chẳng mắc bệnh gì cả.
     Ở phương Đông người ta cố gắng sống không tình yêu, từ bỏ thế gian - đồng nghĩa với việc từ bỏ tình yêu - từ bỏ phụ nữ, đàn ông, và mọi khả năng để tình yêu phát triển. Các thầy tăng của Jaina giáo, Ấn giáo, Phật giáo, tất cả đều không được phép trò chuyện với phụ nữ khi họ ở một mình, không được phép chạm vào phụ nữ, không được phép nhìn thẳng vào mặt phụ nữ. Khi một phụ nữ tìm đến họ để hỏi han một điều gì đó, họ phải đưa mắt nhìn xuống chân mình. Vì ai biết được... họ có thể lạc lối trong tình yêu.
     Họ không ở nhà ai, họ không ở đâu lâu cả, vì nếu lưu luyến thế sự, tình yêu có thể xuất hiện. Thế nên họ không ngừng di chuyển và tránh né - tránh né mọi mối quan hệ. Họ đã đạt được mức độ an tĩnh nào đó trong tâm hồn. Họ là những người tĩnh tại, khó có thể bị xáo trộn tâm hồn, nhưng đồng thời họ cũng là những người không hạnh phúc. Vì thế mà đôi khi họ chợt nhận ra rằng "lòng chợt bình yên mà sao buồn thế"  (TCS).
     Ở phương Tây mọi việc diễn ra trái ngược. Người ta cố gắng tìm kiếm niềm hạnh phúc qua tình yêu, và họ đã tạo ra nhiều rắc rối. Họ đánh mất mọi sự liên lạc với chính mình. Họ đã đi quá xa chính mình và họ không biết làm thế nào để quay lại. Họ không biết lối đi ở đâu, nhà họ ở đâu. Thế nên họ cảm thấy vô nghĩa, và họ không ngừng quan hệ với người phụ nữ này, người đàn ông kia - tình dục khác giới, tình dục đồng giới, tình dục lưỡng giới. Họ không ngừng cố gắng mọi cách và họ cảm thấy trống rỗng, vì tình yêu có thể đem lại cho bạn niềm vui nhưng chỉ là nhất thời vì trong niềm vui đó không có sự yên tĩnh, sự bình yên.
     Khi bạn hành phúc mà không có sự bình yên thì niềm hạnh phúc của bạn sẽ giống như một cơn sốt, một sự kích động. Cơn sốt này sẽ tạo ra sự căng thẳng trong bạn và không gì tốt đẹp có thể xảy ra cùng sự căng thẳng, chỉ là việc trốn chạy và theo đuổi. Và một ngày nào đó bạn nhận ra rằng mọi cố gắng của bạn là thứ hão huyền vì bạn đã cố gắng tìm kiếm người khác, nhưng bạn không tìm được chính mình. Thế là họ bắt đầu chán đời, lại tiếp tục lạc lối trong vô vàn những cuộc tình khác, để rồi lại tự an ủi mình rằng "Dù thật lệ rơi, lòng không buồn mấy".
     Cả hai lối sống này đều thất bại. Người phương Đông thất bại vì họ thiền định mà không có tình yêu. Người phương Tây thất bại vì họ yêu đương mà không có sự thiền định. Thế thì một lối sống phù hợp nhất là sự kết hợp giữa hai lối sống này- thiền định kết hợp với tình yêu. Bạn cần phải vui cả khi ở lại một mình lẫn khi ở lại cùng mọi người . Bạn cần phải vui cả với chính mình lẫn với mọi mối quan hệ. Bạn cần phải có một khu vườn tuyệt đẹp bao quanh một chiếc giường ngủ êm ái.
     Thế nên: trước tiên hãy thiền định, vì đó là cách tốt nhất để hướng đến trung tâm điểm gần nhất trong tâm hồn bạn. Nhưng đừng bao giờ dừng lại ở đó. Thiền định cần phải thăng hoa và phát triển thành tình yêu.


2. TÌNH DỤC - THIỀN ĐỊNH
 

photo

      
      Nếu bạn đang  thiền định thì đừng làm tình, dù chỉ là trong suy nghĩ  thoáng qua. Nhưng nếu bạn đang làm tình thì rất nên chiêm nghiệm thiền định. Đó là một trong số những trạng thái tĩnh lặng và hài hòa nhất – khi đó bạn dẽ dàng tham gia chiêm nghiệm thiền định nhất.
     Khi bạn đến gần với trạng thái cực khoái, khi đó mọi suy nghĩ trong bạn dừng lại, khi đó chẳng ai hơi đâu nghĩ đến việc nuôi con gì trồng cây gì, bạn trở nên mạnh mẽ nhất. Nếu lúc đó bạn còn đủ tỉnh táo để chiêm nghiệm, quan sát, thì bạn sẽ quan sát được bất kì thứ gì trên đời này bởi tình dục là trải nghiệm mạnh mẽ nhất.
     Tình dục, nếu chỉ là tình dục, thì chỉ có thể tạo ra con cái, chỉ là hành động bản năng không khác mọi con vật khác. Nhưng nếu tình dục được kết hợp với việc chiêm nghiệm thiền định sẽ cho bạn một sự tái sinh, biến bạn thành một con người hoàn toàn mới! Thế thì bạn còn chờ gì nữa mà không bắt đầu ngay đi! Hi hi...

Thứ Ba, 9 tháng 7, 2013

Phát hiện Thành phố cổ tuyệt đẹp dưới biển

1. Nhà khoa học Franck Goddio và nhóm thợ lặn đang kiểm tra một bức tượng Pharaoh. Bức tượng làm bằng đá hoa cương màu đỏ có chiều cao hơn 5 mét, được tìm thấy gần ngôi đền lớn của Heracleion dưới đáy biển.

Phát hiện chấn động: Thành phố cổ tuyệt đẹp dưới biển


2. Phần đầu của một bức tượng khổng lồ bằng đá hoa cương đỏ trong đền thờ Heracleion. Đây là hình ảnh thần Hapi, vị thần lũ lụt của sông Nil, biểu tượng của đất đai màu mỡ trù phú.

Phát hiện chấn động: Thành phố cổ tuyệt đẹp dưới biển


3. Các nhà khoa học đang trục vớt bức tượng thần Hapi cao 5,4m bằng đá grani đỏ. Đây là bức tượng lớn nhất từng được tìm thấy của vị thần này.

Phát hiện chấn động: Thành phố cổ tuyệt đẹp dưới biển
 
4. Nhiều bức tượng lớn và mảnh vỡ của một bia đá khổng lồ được trục vớt lên xà lan. Các bức tượng của Pharaoh, hoàng hậu và thần Hapi có niên đại thế kỷ 4 TCN còn bia đá vào khoảng thế kỷ 2 TCN.
Phát hiện chấn động: Thành phố cổ tuyệt đẹp dưới biển
 
5. Mẫu vật bằng vàng (11 x 5cm) được tìm thấy ở phía Nam Heracleion, trên đó là đoạn văn bản chữ Hy Lạp có nội dung như là một tầm ngân phiếu vào thời đại của vua Ptolemy III (246-222TCN) về việc xây dựng.
Phát hiện chấn động: Thành phố cổ tuyệt đẹp dưới biển
 
6. Bức tượng đồng của Osiris, một vị vua bị ám sát nhưng sau đó đã hồi sinh. Nó được trang trí với vương miện Atef cùng đôi mắt được làm nổi bật bằng vàng ròng.
Phát hiện chấn động: Thành phố cổ tuyệt đẹp dưới biển
 
7. Một nhà khảo cổ đang đo bàn chân của bức tượng đá khổng lồ được phát hiện tại khu vực Heracleion trong vịnh Aboukir.
Phát hiện chấn động: Thành phố cổ tuyệt đẹp dưới biển
 
8. Chiếc đèn dầu bằng đồng có niên đại khoảng thế kỷ 2 TCN, được phát hiện trong đền thờ Amun.
Phát hiện chấn động: Thành phố cổ tuyệt đẹp dưới biển
 
9. Franck Goddio bên tấm bia đá khắc chữ cao 1.9m được xây dựng bởi Nectanebo (378-362 TCN). Tấm bia này trông tương tự như tấm bia Naukratis nổi tiếng trong bảo tàng Ai Cập tại Cairo.
Phát hiện chấn động: Thành phố cổ tuyệt đẹp dưới biển
 
10. Tấm bia này được coi là bằng chứng rõ ràng về việc đây chính là thành phố Heracleion được nhắc đến trong huyền thoại và các thư tịch cổ.
Phát hiện chấn động: Thành phố cổ tuyệt đẹp dưới biển
 
11. Các nhà khoa học đang kiểm tra một phiến đá được khảm những miếng vàng có niên đại vào khoảng thế kỷ 6 – thế kỷ 2 TCN.
Phát hiện chấn động: Thành phố cổ tuyệt đẹp dưới biển
 
12. Một đồ dùng bằng vàng có tên gọi là Phiale được phát hiện tại di chỉ Heracleion. Phiale là những chiếc đĩa nông thường được dùng để chứa đồ uống hay lễ vật trong thời kỳ Hy Lạp cổ đại.
Phát hiện chấn động: Thành phố cổ tuyệt đẹp dưới biển
 
13. Một trong những bức tượng còn nguyên vẹn nhất tại đây là bức tượng bằng đá đen của nữ hoàng Ptolemy trong trang phục giống như hình ảnh của nữ thần Isis.
Phát hiện chấn động: Thành phố cổ tuyệt đẹp dưới biển
 
14. Còn đây là một bức tượng của hoàng hậu Ptolemaic bằng đá granit đỏ. Bức tượng có kích thước 490cm và nặng chừng 4 tấn.
Phát hiện chấn động: Thành phố cổ tuyệt đẹp dưới biển
 
15. Các nhà khảo cổ đang tiến hành trục vớt bức tượng của thần Hapi cao 5.4m và cũng được làm bằng đá granit đỏ.
Phát hiện chấn động: Thành phố cổ tuyệt đẹp dưới biển
 
16. Trải qua hơn 2 ngàn năm chìm dưới đáy sâu của Địa Trung Hải, những bức tượng tuyệt vời này mặc dù đã phị hư hỏng phần nào nhưng vẫn còn cho thấy được vẻ uy nghi của chúng.
Phát hiện chấn động: Thành phố cổ tuyệt đẹp dưới biển
 
 17. Bức tượng cao 5 mét này đã bị bùn đất dưới đáy biển vùi lấp hoàn toàn, chỉ còn trồi lên phần đầu tượng bị rêu mốc và san hô phủ kín
 
Phát hiện chấn động: Thành phố cổ tuyệt đẹp dưới biển
 
18. Hình ảnh thần Hapi vẫn đứng sừng sững dưới đáy biển suốt hàng ngàn năm qua như minh chứng cho sự bất diệt của lịch sử và văn hóa.
Phát hiện chấn động: Thành phố cổ tuyệt đẹp dưới biển
 
19. Sau hàng ngàn năm ngủ yên dưới đáy biển tối tăm, phần đầu đã bị rời ra của một bức tượng Pharaoh khổng lồ lại được đón ánh nắng mặt trời.
Phát hiện chấn động: Thành phố cổ tuyệt đẹp dưới biển
 
20. Một bức tượng bằng đồng của vi Pharaoh triều đại thứ 26 được tìm thấy tại đền thờ Amon ở Heracleion. Hình ảnh nhà vua cởi trần và mặc váy là trang phục truyền thống rất đặc trưng của các Pharaoh.
Phát hiện chấn động: Thành phố cổ tuyệt đẹp dưới biển

Chủ Nhật, 16 tháng 6, 2013

HOÀI NIỆM CỨT TRÂU


Thương tặng bạn bè quê choa

Trời mưa trời gió đùng đùng
Cha con ông Nùng đi gánh phân trâu.
Gánh về trồng bí trồng bầu
Trồng ngô trồng lúa trồng rau trồng cà…

(Ca dao)
photo
        
         Mới gõ được cái tít bài thì con bé đi ngang qua trông thấy kêu lên ôi chời chời ba viết gì không viết lại đi viết về cứt trâu, ghê! Hi hi…
         Mà cứt trâu thật. Cứt trâu theo đúng nghĩa đen…thui của nó chứ không văn chương bóng bẩy gì, càng không phải chứng bệnh cứt trâu trên đầu trẻ sơ sinh.

      Chuyện là tháng trước lên công tác Đắc Lắc tình cờ thế nào lại gặp được Mường, thằng bạn khá thân cùng làng cùng chòm cùng học với nhau suốt từ cấp một Quảng Thanh đến cấp ba Ba Đồn. Làng Tân An mình có bốn chòm thì nhà mình và nhà thằng Mường cùng ở Chòm Ba, cách nhau chỉ một lối xóm, ở nhà mình kêu to là nhà nó nghe được. Chả phải vì gần nhà mà mình chơi thân với nó, đơn giản là vì nó hiền lành dễ bảo, mình thì thấp bé nhẹ cân chỉ thích chơi với những đứa hiền lành để dễ bề ăn hiếp, he he…

       Nhà nó đông anh em, lại nghèo, suốt thời đi học mình vẫn hay đèo nó đi học bằng xe đạp. Mình có nhiều kỷ niệm với thằng Mường, có điều lạ là rất nhiều những kỷ niệm ấy lại dính đến…cứt trâu, dậy mùi cứt trâu, hi hi…
      Làng quê thời ấy chẳng xa lạ gì với con trâu con bò. Nhà nông chí ít mỗi nhà cũng có một con, không trâu thì bò, không bò thì trâu. Âm thanh xôn xao làng xóm từ tinh mơ cho đến tối mịt chủ yếu cũng là tiếng trâu bò. Đến nỗi tiêu chuẩn trai làng cũng được các cụ gắn với trâu: Trai thì cày ruộng khiển trâu/ Gái thì phải biết bổ cau têm trầu

     Mà thôi, chuyện trâu để khi khác bàn, bây giờ tập trung vào cứt trâu với thằng Mường cái đã, he he. Trâu nhiều thì cứt trâu nhiều, hẳn rồi, bọn trâu bò làm gì có toa lét, bạ đâu thì chúng bỉnh ra đấy. Không cần phải ra đồng, đường làng ngõ xóm thi thoảng vẫn bắt gặp các anh (chị) trâu bò cong đuôi trả lại cho đời hậu kiếp thum thủm của những vạt cỏ đồng quê xanh mướt. Nói thật, không biết có lẩn thẩn hay không, đôi khi mình nghĩ làng quê Việt e sẽ mất đi hương sắc, e buồn hơn biết bao nhiêu nếu thiếu vắng…cứt trâu.

     Thời mình học cấp hai Quảng Thanh, nhà trường có phong trào làm phân xanh để góp phần tăng gia sản xuất. Mình còn nhớ nhà trường đào một cái hố rõ to rồi huy động học sinh bứt lá xanh thả xuống. Hàng tháng hay hàng tuần gì đấy, bọn mình phải nộp cho nhà trường mỗi đứa một gánh phân trâu đổ xuống hố ủ với lá xanh thành một thứ phân bón ruộng vườn tốt cực. Ai không nộp đủ là bị trừ điểm lao động, thành tích học sinh vì thế cũng nhuốm mùi phân trâu, hi hi…Chả thế mà sau buổi học làng quê lại xôn xao cảnh bọn học sinh chúng mình tay cẩm xẻng vai quảy đôi sọt đi hót phân trâu, đông vui cứ như trẩy hội.

      Mình quên kể chi tiết là anh em nhà thằng Mường ai cũng cao to như Tây, hiền lành và lao động thì không ai bì kịp. Thằng Mường cũng thế, cao lêu đêu, rất chăm chỉ và cực khỏe. Mỗi tội hắn học dốt, nhất là môn toán, trong khi mình lại khá món này. Hắn ngồi ngay sau lưng mình, giờ kiểm tra toán, với cái cổ cò, chẳng cần cố gắng gì lắm hắn cũng chép đủ bài làm của mình. Hôm nào mình giả vờ “cấm vận”, che bài không cho nhìn là hắn khổ sở nhăn nhó như khỉ phải ruốc, hi hi…

      Với bản tính rụt rè, hay lam hay làm, hiền lành ít nói lại lóng ngóng  vụng về, hắn ít khi tham gia các trò chơi với bạn bè. Ù mọi, đánh giặc giả, đánh khăng, đánh đáo, chọi cá, bắn chim… cả một thế giới trò chơi bất tận tuổi thơ thường vắng bóng thằng Mường. Trừ khi không thể lẩn tránh được thì hắn mới đành miễn cưỡng tham gia, và trong phần lớn lần tham gia trò chơi như thế, hắn luôn nhận phần thua thiệt. Đã thế, hắn lại rất hay giận dỗi, cứ mỗi lần thua cuộc chơi gì đấy là hắn lại trút giận hờn lên đầu thằng bạn duy nhất chơi thân với nó là mình, cứ  như  mình là thủ phạm gây ra mọi thua thiệt của nó, hi hi… Biểu hiện giận thường thấy là sáng hôm sau hắn không thèm để mình chở đi học mà kiên quyết cuốc bộ đến trường. Nhưng thường cũng chỉ được một hôm, sáng hôm sau nữa mình vừa dắt xe ra đã thấy nó ôm cặp đứng dưới gốc cây thầu đâu đầu ngõ toét mồm cười hiền khô, nói chở tau đi học với, hi hi…

      Phải nói là nhờ thằng Mường mà mình đỡ vất vả rất nhiều trong cái vụ nộp phân trâu, giờ nghĩ lại vẫn thấy biết ơn nó quá chừng. Vốn vừa yếu lại vừa lười, mình khổ sở xách xẻng đi cả buổi có khi chả kiếm được bãi phân nào, trong khi thằng Mường vừa nhoắng một cái đã kĩu kịt hai sọt đầy nhóc phân trâu, phục nó quá đi mất. Mồm miệng đỡ chân tay, các cụ nhà ta nói thế mà chí phải, thời buổi nào mà chẳng cần có sáng kiến, gánh phân đúp của nó nộp cho trường bao giờ cũng có phần của mình. Tất nhiên là sau khi mình tốn tí nước bọt với thằng Mường và không quên nhắc khéo nó là sắp có bài kiểm tra đại số, he he…

     Cũng nhờ phong trào nộp phân tăng gia sản xuất mà đường làng ngõ xóm sạch sẽ hơn, phân trâu phân bò bớt hẳn. Tất nhiên chỉ là bớt thôi chứ không bao giờ hết hẳn, vì chỉ sau một đêm thôi sáng ra lực lượng trâu bò đã lại kịp thời cho ra những mẻ phân mới nóng hôi hổi vừa thổi vừa…chơi. Những bãi phân trâu là cảm hứng cho biết bao nhiêu trò chơi nghịch ngợm của bọn trẻ con làng mình. Đi học về ngang qua cánh đồng làng Phù Ninh gặp bãi phân trâu là bọn mình bắt đầu chia hai phe đứng hai bên bãi phân, mỗi đứa thủ đầy đá trong hai túi quần, sau một hiệu lệnh là hai bên thi nhau ném đá vào bãi phân. Phe giành chiến thắng là phe bị dính ít cứt trâu nhất. Thường thì trong các cuộc “cứt trâu chiến” như thế, với bản tính vụng về và diện tích mặt ngoài lớn, thằng Mường nhận được nhiều cứt trâu nhất , he he…Đương nhiên là sau đó hắn lại giận để lại một mình cuốc bộ đến trường.

     Duy có một lần hắn giận mình tới hai ngày. Mình nhớ hôm ấy gần đến tết nguyên đán, trong làng pháo nổ đì đùng.Người ta thường tháo rời phong pháo để bán lẻ, hình như một hào năm cái thì phải. Riêng loại pháo to (mỗi phong pháo thường có kèm ba bốn quả như thế-quê mình gọi là lói), thì mỗi hào một quả, nổ rất kinh. Mình từng bị lói nổ trên tay làm chảy máu cả mấy đầu ngón tay, đau kinh khủng. Mua được hai quả lói, mình bèn rủ thằng Mường với thằng Sinh lớp trưởng đi đánh “du kích”. Mỗi quả lói được tháo  ngòi đổ bớt thuốc ra chỉ để lại cái vỏ giấy cho nó cháy ngún (cháy chậm). 
    Tìm được một bãi cứt trâu rõ to ở một vị trí “hiểm yếu”, bọn mình yên tâm ngồi chờ. Hôm ấy trong làng có tập văn nghệ để chuẩn bị phục vụ bà con vui tết đón xuân, nhóm mấy anh chị thanh niên vừa ra về. Canh một nhóm mấy o son phấn khăn xếp áo dài, mình với thằng Sinh châm hai cái lói cắm vào bãi phân rồi chui vào bụi hóp gần đó ngồi chờ. Nhóm mấy o vừa trờ tới thì hai quả lói phát nổ đinh tai, dọn sạch bãi phân chia đều cho mấy o thôn nữ xinh đẹp. Mình và thằng Sinh nhanh chân chạy trốn được, riêng thằng Mường lóng ngóng thế nào bị ả Liên con ông chắt Lức tóm được. Ả Liên ngoài nổi tiếng hát hay nhất làng lại còn rất dữ dằn, tính khí như con trai. Thằng Mường ăn mấy cái bạt tai của ả tóe đom đóm mắt. Đã thế ả còn lôi cổ hắn về nhà méch với ông Đề, bọ thằng Mường, người nổi tiếng khắp làng vì trò răn dạy con cái. Kết quả là thằng Mường lại ăn thêm một trận đòn nhừ tử.

      Hôm sau không thấy hắn đi học, hôm sau nữa thì hắn đi bộ đến trường, không thèm nói với mình một tiếng. Mình cứ lo ngay ngáy, nếu thằng Mường giận luôn, mất nguồn phân trâu để nộp cho trường thì bỏ mẹ. Sang hôm sau nữa nữa vừa dắt xe ra ngõ mình đã lại thấy nó ôm cặp đứng dưới gốc cây thầu đâu toét mồm cười, nụ cười hiền khô, nói chở tau đi học với…

     Thời học cấp ba Ba Đồn, mình vẫn tiếp tục đèo thằng Mường đi học cho đến hết học kì I của lớp 8 hay lớp 9 gì đó, trước khi bọ hắn mua cho một chiếc xe đạp mới. Nhưng trước đó, mình còn kịp ghi thêm một kỷ niệm với thằng Mường, tất nhiên lại là kỷ niệm sặc mùi phân trâu, hi hi…

     Lần ấy mình nhớ là đang mùa thi học kì, trên đường đèo thằng Mường đi thi mình phát hiện từ xa có một bãi phân trâu bên vệ đường. Do chân cẳng dài lêu đêu, ít khi thằng Mường chịu gác chân lên chổ để chân mà thường thả lết hai chân lệt xệt trên đường. Mình giả bộ chỉ trỏ chuyện trò để hắn không chú ý rồi “đưa em vào mộng”. Đến khi thằng Mường phát hiện sự việc bất thường nhòm xuống thì ôi thôi, bàn chân quá khổ quá tải của nó đã xúc gần như trọn bãi phân trâu, he he... Xuống ruộng rửa chân xong, mặc cho mình nói gì thì nói hắn dứt khoát chạy bộ đến trường chấp nhận đi thi trể.

     Tết ấy thằng Mường có xe đạp mới, hắn khỏi cần nhờ mình đèo, lại học khác lớp nên mặc dù vẫn chơi với nhau nhưng hai đứa không còn thân thiết xưa. Hết cấp ba mình chuyển nhà vào Huế và từ đó mình không gặp nó thêm một lần nào nữa. Đôi lần về làng, mình có dò hỏi thì chỉ nghe nói nó đi làm ăn đâu tận trên Tây Nguyên.

      ***
     Quán rượu nhỏ ở Đắc Lắc, mình ngồi quan sát thằng Mường. Mới ngoài năm mươi mà trông hắn như ông cụ. Ngoài cái dáng  lênh khênh cố hữu thì không còn một dấu ấn gì của thằng Mường làng Tân An năm nào. Nếu tình cờ gặp nó ngoài đường chắc chắn mình không thể nhận ra, tóc bạc da mồi, khuôn mặt xương gầy khắc khổ, cặp kính cận dày như hai cái đít chai, hàm răng vàng khè khói thuốc.

     Hắn uống rượu thì thôi rồi, trong khi mình chỉ dám nhấp môi như thằn lằn uống nước cúng thì thằng Mường chỉ tợp một phát là hết li rượu. Điếu thuốc thì không bao giờ tắt, cứ hết điếu này hắn lại mồi qua điếu khác, làm như khói thuốc là hơi thở của hắn vậy. Thấy mình trợn mắt ngó, hắn hiểu ý, nói tau đi làm cao su bên rừng Lào mười mấy năm không có mấy thứ ni không được. Tợp một li rượu hắn giương mục kỉnh nhìn mình chăm chú như chưa hề biết nhau trong đời rồi chép miệng, số tau vất vả nên ngó tra hơn mi, làm lụng đầu tắt mặt tối bao nhiêu năm kiếm được rất nhiều thứ bệnh, chỉ có tiền là ít; nhớ làng quê bạn bè lắm nhưng rất ít khi về được, gặp được mi như ri là tau mờng lắm…

    Thăm hỏi nhau chán, lựa khi hắn vui vui mình hỏi, mi còn nhớ mấy cái vụ cứt trâu hồi ở làng không ? Hắn ngữa cổ cười khục khục, nói nhớ chơ, nhớ chơ! Công nhận hồi đó vui thiệt. Mà hồi nớ mi hay chơi ác quá, tau định trả thù mấy lần mà không mần được, hi hi…
    Hắn lại ngữa cổ cười, bây giờ thì mình mới thấy lại thằng Mường làng Tân An khi xưa, nụ cười vẫn thế, hiền khô…






Đà Lạt, tháng 6 – 2013.

Chủ Nhật, 2 tháng 6, 2013

Thư giãn mùa nắng...nực

Ngoài tất cả những phê phán cái thói khoe khoang xác thịt thì vẫn phải công nhận ngắm chị em tươi mát thích thật, hết cả nực, hi hi...

[IMG]
[IMG]
[IMG]
[IMG]
[IMG]
[IMG]
[IMG]
[IMG]
[IMG]
[IMG]
[IMG]
[IMG]
[IMG]
[IMG]
[IMG]
[IMG]
[IMG]
[IMG]
[IMG]
[IMG]
[IMG]
[IMG]
[IMG]


Thứ Sáu, 31 tháng 5, 2013

Tinh hoa võ thuật Việt Nam: Chân dung võ sư Nguyễn Văn Dũng

Bao giờ thì mình cũng cảm thấy tự hào và biết ơn về người sư phụ đáng kính của mình từ thời sinh viên sư phạm Huế.


Thứ Ba, 28 tháng 5, 2013

TÂM ĐỘNG

Lụm được bài thơ nghe như bài vè hay bài kệ, chẳng có gì mới
nhưng cũng dễ hiểu, dễ mần theo, hi hi...

Bạn lái xe giữa phố,
Mà đầu nghĩ vấn vương,
Thì dễ gây tai nạn
Hay có thể nhầm đường.

Là vì tâm bạn động,
Tức là lòng chưa yên,
Đang làm bạn đãng trí
Và che khuất tầm nhìn.

Bạn ngồi học trong lớp,
Mà nghĩ chuyện đi chơi,
Cô giáo gọi lên bảng,
Ấp úng, khó trả lời.

Là vì tâm chưa tĩnh,
Tai bạn không thể nghe,
Hoặc nghe mà không hiểu,
Gây hậu quả nặng nề.

Chừng nào tâm còn động
Thì chúng ta, con người,
Chưa nhìn rõ sự việc
Và thấu hiểu sự đời.

Vì vậy, quan trọng nhất
Là cái tâm phải an.
Tâm mà an, mọi việc
Trở thành dễ và nhàn.

Tâm của ta luôn động,
Chỉ trừ lúc ngủ say.
Nên ta dễ lầm lỗi
Trong cuộc sống hàng ngày.

Duy nhất chỉ Đức Phật
Tâm luôn tĩnh, vì Ngài
Nắm được Tuệ, Định, Giới,
Để thoát cõi trần ai.

Tuệ tức là trí tuệ.
Định là an định tâm.
Giới gồm năm điều cấm
Như sát sinh, tà dâm…

Muốn có được trí tuệ,
Tâm phải định, thảnh thơi.
Tâm thảnh thơi chỉ có
Khi không phạm giới đời.

Điều giúp ta có thể
Đạt cái tâm an này
Là thường xuyên thiền định
Hay niệm Phật hàng ngày.

Khi cặn bẩn lắng xuống,
Nước lặng yên như tờ,
Ta có thể nhìn rõ
Mọi cái dưới đáy hồ.

Khi tâm trí an định,
Ngọn đèn Tuệ sáng lên,
Ta thấy hết sai đúng,
Tức là đạt đến Thiền.

*
Một người hỏi Đức Phật:
Để đạt được chân thiền,
Vì sao cứ nhất thiết
Phải ngồi lâu, ngồi yên?

Ngài sai lấy chậu nước
Nhúng tay, quấy một vòng,
Ôn tồn hỏi người ấy:
“Con có thấy gì không?”

“Bạch, không, chỉ thấy nước.”
Chờ nước lặng, vỗ vai,
Ngài nói: “Con nhìn lại.”
“Bạch thầy, con thấy Ngài!”

“Giờ chắc con đã hiểu
Để đạt được chân thiền,
Vì sao phải im lặng
Ngồi lâu và ngồi yên.”

Thứ Bảy, 25 tháng 5, 2013

Thiền 3: CÔNG DỤNG

     Ai đó nói đại ý: "Chỉ cần mỗi người bỏ ra 30 phút để thiền mỗi ngày thì thế giới này sẽ được cứu vãn". Điều này có lẽ chẳng ngoa tí nào, thiền trước hết làm cho tâm trí được an bình, mà "Tâm bình thế giới bình". Thế giới này chả phải đang đứng bên bờ vực hủy diệt vì những cái đầu nóng đầy tham lam sân hận đó sao.
     Mà thôi, chuyện thế giới đã có...trời lo, ta hãy cứ quay về bản thân của mỗi người cái đã. Kết thúc những bài viết về thiền, mình muốn trích lại hai bài về cách điều trị cái tâm để chữa trị thân, về con đường thu nạp năng lượng vô biên từ vũ trụ làm năng lượng sống cho bản thân.
     Toàn những chuyện cao siêu nhưng mình nghĩ không phải là không thực hành được, chúc mọi người thành công, mà nếu không thành công thì cũng thành nhân, hi hi...




ĐIỀU TRỊ CÁI TRÍ TRƯỚC

          Có một mối liên hệ mật thiết giữa tâm trí và cơ thể. Điều gì bạn chấp giữ trong tâm trí sẽ được thành hình ở cơ thể vật chất. Bất kỳ cảm xúc không tốt đẹp hay cay đắng nào mà mình có đối với người khác ngay lập tức sẽ ảnh hưởng  đến cơ thể và tạo nên một số loại bệnh tật cho cơ thể của mình.
          Niềm đam mê mãnh liệt, thù hận, ghen tuông cay nghiệt kéo dài, nỗi lo lắng gặm nhấm, những cơn nóng giận v.v… thật sự sẽ làm phá hủy các tế bào của cơ thể và gây ra các bệnh về gan, tim, thận, lá lách và dạ dày. Sự lo lắng đã gây ra nhiều căn bệnh chết người như huyết áp cao, bệnh tim mạch, suy nhược thần kinh,…
          Tất cả các bệnh đều có nguồn gốc từ tâm trí. Những đau đớn gây khổ sở cho cơ thể vật chất thì được gọi là bệnh thứ sinh (secondary disease), trong khi “vasanas” (chiều hướng ảnh hưởng đến tâm trí được gọi là bệnh tinh thần hay bệnh gốc (primary disease). Nếu những tư tưởng xấu bị diệt trừ, tất cả các bệnh ở thân thể sẽ biến mất!
          Điều trị cái trí trước. Sức khỏe tâm thần quan trọng hơn sức khỏe thể chất. Loại bỏ hận thù bằng tình thương của vũ trụ, lòng phụng sự, tình nhân ái, lòng khoan dung, sự đồng cảm và lòng từ bi…loại bỏ sự tham lam bằng lòng tận tụy phụng sự vô vụ lợi, hành vi rộng rãi, và từ thiện… loại bỏ lòng kiêu ngạo bằng sự khiêm hạ…tất cả những điều này sẽ có ích cho bạn rật nhiều trong việc đạt được một sức khỏe tâm thần tốt đẹp.
          Bạn phải luôn luôn an vui. Bạn phải không ngừng trau dồi phẩm tính này. Tiếng cười và sự vui vẻ làm tăng lưu thông máu. Chúng chính là thuốc bổ máu.
          Hãy can đảm. Hãy vui vẻ. Hãy tử tế. Hãy khoan dung…Hãy cầu nguyện… Hãy ca hát… Hãy thiền. Bạn sẽ có sức khỏe thể chất và tinh thần tuyệt vời. Bạn sẽ luôn luôn có là một tâm trí bình tĩnh và điềm đạm.
          Khi bạn đã kiểm soát được tâm trí, bạn cũng sẽ có được một sự kiểm soát hoàn hảo đối với cơ thể. Cơ thể chỉ là một hình bóng của tâm trí. Nó là khuôn mẫu được tạo thành bởi tâm trí và thông qua tâm trí biểu hiện. Cơ thể sẽ trở thành nô lệ của bạn một khi bạn đã chinh phục được tâm trí.

                                  Nguồn: “Bliss Divine”, Swami Sivananda


NẠP NĂNG LƯỢNG CHO CƠ THỂ QUA THIỀN

          Hãy học cách để giữ cho cái ý của bạn mạnh mẽ…một cái ý bình tĩnh, không căng thẳng… lúc đó cơ thể của bạn sẽ tràn ngập năng lượng.
          Do năng lực của ý mà bạn có thể đưa năng lượng vào trong cơ thể  và sử dụng nó. Ý càng mạnh, dòng năng lượng càng lớn! Hãy học cách làm thế nào để có thể thu nạp năng lượng không chỉ từ các nguồn thực phẩm và khí oxy, mà cả từ vũ trụ vô tận, bởi vì sẽ đến một lúc cho dù bạn có nạp bất kỳ vật chất gì, cơ thể của bạn cũng sẽ suy yếu.
          Thực phẩm và khí oxy có ích cho cơ thể chỉ khi nào nó còn hoạt động dựa vào dòng sinh lực bên trong. Nếu dòng sinh lực này bị suy kiệt vì ta sử dụng thể xác và tinh thần thái quá thì các nguồn bổ sung từ bên ngoài sẽ không còn tác dụng.
          Mỗi một nguyên tử là một nguồn phát năng lượng. Bạn có thể nạp năng lượng mạnh mẽ cho mỗi tế bào trong cơ thể bằng việc hành thiền, và bằng cách luyện tập ý để thu được nguồn năng lượng vũ trụ.
          Nếu bạn giữ được cái ý của mình trọn vẹn, và sử dụng nó để thực hiện tất cả các hoạt động thể chất và tinh thần một cách hân hoan và hài hòa thì cơ thể và tâm trí của bạn sẽ duy trì được sự trẻ trung vượt bậc.
          Thiên nhiên, sự tạo lập vũ trụ, là hiện thân của các QUY LUẬT CỦA THƯỢNG ĐẾ. Ta phải học cách để tuân thủ những quy luật này. Bệnh tật, những bất ổn tinh thần, hoặc mọi loại khổ đau khác đều là kết quả của sự bất tuân thủ.
          Lạm dụng tự do ý chí, con người chọn một lối sống tha hóa và những việc làm của họ…trái với luật thiêng liêng…sẽ tác động ngay vào hệ thần kinh và tâm thức, tạo nên sự bất ổn cho xác thân và tâm trí.

                    Nguồn: “Hành trình tự nhận thức”, Paramahansa Yogananda